Góc nhìn

Nghề y, áp lực lớn

Lượt xem: 3381
Nghề y, áp lực lớn
Nghề y, áp lực lớn

Nói về áp lực ngành y thì chúng tôi phải đối mặt hàng ngày, hàng giờ, thậm chí là từng phút, từng giây... nhất là mỗi khi gặp các ca bệnh khó, nguy hiểm.

Nói về áp lực ngành y thì chúng tôi phải đối mặt hàng ngày, hàng giờ, thậm chí là từng phút, từng giây...  nhất là mỗi khi gặp các ca bệnh khó, nguy hiểm. Một trong những ca làm cho tôi nhớ và ấn tượng là trường hợp xảy ra vào năm 2011. Đó là một cháu bé tên là Julia Quỳnh, con lai (bố là người Mỹ, còn mẹ là người Việt Nam). Sau khi sinh ra tại Bệnh viện Việt Pháp, cháu bé bị suy hô hấp rất nặng và được đưa vào khoa chúng tôi cấp cứu trong tình trạng khó thở nặng, môi tím, co rút lồng ngực nặng, nhịp tim và nhịp thở rất nhanh, độ bão hòa ôxy trong máu rất thấp. Ngay lập tức cháu được thở ôxy qua mask và sau đó là thở máy. Đây là một trong những ca tương đối nguy hiểm và khó vì nguyên nhân gây suy hô hấp xảy ra trên trẻ đẻ đủ tháng, cân nặng 3.400g vẫn chưa được tìm ra, trong khi chúng tôi cũng đã tiến hành làm hết khả năng và cho thở máy mà vẫn không có chuyển biến gì. Nhiều ý kiến đề nghị chuyển lên khoa sơ sinh Bệnh viện Nhi để điều trị, chứ để ở đây thì các bác sĩ và điều dưỡng chịu rất nhiều áp lực do ông bố cứ 1-2 tiếng lại hỏi về tình hình diễn biến của em bé ra sao và cách điều trị thế nào?

PGS.TS. Nguyễn Tiến Dũng thăm khám cho một bệnh nhi.

Lúc đầu, tôi cũng nghĩ rằng, việc chuyển cháu bé lên Bệnh viện Nhi cũng đúng, và chỉ cần ký một cái giấy chuyển và cho một chuyến ô tô là xong. Thế nhưng bây giờ mà rút máy thở ra, di chuyển, nhỡ giữa đường em bé tử vong thì sao? Mà nếu giữ lại thì tôi cũng bị áp lực một cách kinh khủng. Đồng nghiệp thì rất băn khoăn... Sau một hồi đắn đo, suy nghĩ, cuối cùng tôi quyết định giữ cháu bé lại, sau khi đã động viên ông bố người Mỹ và cũng nói rõ được các nguy cơ có thể xảy ra với cháu bé. May mắn thay rốt cuộc tôi cũng thuyết phục được ông bố cho cháu ở lại điều trị vì ông cũng rất lo nếu chuyển cháu đi thì có thể cháu sẽ tử vong trên đường vận chuyển.

Sau khi loại trừ các nguyên nhân tại phổi bằng chụp phim phổi, chúng tôi phải tiến hành tìm đến các nguyên nhân khác. Lúc này chúng tôi làm thêm siêu âm thóp thấy não bình thường và cũng không bị xuất huyết não. Siêu âm tim phát hiện còn ống động mạch lớn nhưng vì là ngày đầu tiên sau đẻ nên chúng tôi nghĩ có thể do suy hô hấp nặng nên ống động mạch mở ra. Và sau đó quyết định cho cháu thở máy cố gắng điều chỉnh máy thở cho thật phù hợp với mức độ suy hô hấp của bé. Thế nhưng sau 3 ngày điều trị tích cực cháu bé vẫn không thể cai được máy. Siêu âm tim vẫn thấy ống động mạch rất lớn. Lúc này sau khi hội chẩn chúng tôi quyết định đóng ống động mạch bằng thuốc ibuprofen. Tuy nhiên sau khi giải thích điều này với ông bố trẻ thì ông lại do dự vì sợ rằng nếu cho thuốc này có thể ảnh hưởng đến gan thận của bé. Chính vì thế ông ấy gọi điện thoại cho bác sỹ người Mỹ ở bên Mỹ và sau đó tôi là người phải trình bày lại tình hình bệnh lý của bé qua điện thoại hơn nửa tiếng đồng hồ để vừa hội chẩn với họ, vừa cố gắng thuyết phục họ cho chúng tôi tiến hành đóng ống động mạch bằng thuốc. Một lần nữa, may mắn thay tôi lại thuyết phục được bác sĩ người Mỹ đồng ý với cách xử trí của chúng tôi. Thế là ngay sau đó các biện pháp điều trị đóng ống được thực hiện. Vừa cho thuốc vừa theo dõi toàn trạng và siêu âm tim. Hai ngày sau ống động mạch được đóng, em bé được cai thở máy và ra viện sau gần 10 ngày điều trị. Ông bố người Mỹ và cả gia đình hết sức phấn khởi. Tất cả mọi người chúng tôi đều vui lây và thở phào nhẹ nhõm...

Áp lực là vậy, nhưng mỗi khi cứu sống được bệnh nhân, đó chính là niềm vui của người thầy thuốc và là động lực để cho mình phấn đấu hơn nữa...

PGS.TS. Nguyễn Tiến Dũng

SỨC KHỎE ĐỜI SỐNG

Họ tên*
Email*
Bình luận*
dv2
dv3
dv3
dv4
dv6