Góc nhìn

Nữ bác sĩ: 'Nếu có kiếp sau, tôi sẽ không chọn nghề y'

Lượt xem: 354013
Nữ bác sĩ:
Nữ bác sĩ: 'Nếu có kiếp sau, tôi sẽ không chọn nghề y'

Trước thực tế nhiều thí sinh lựa chọn y, có bạn tốt nghiệp ngành khác nhưng vẫn muốn quay lại thi y, bác sĩ Hương có bài viết chia sẻ câu chuyện đời mình để bạn trẻ hiểu, đưa ra quyết định đúng đắn.

Tôi thấy các bạn trẻ bây giờ băn khoăn khi chọn nghề nên viết câu chuyện có thật của đời mình mong các bạn có cái nhìn đúng, đừng nghĩ làm bác sĩ là sướng.

Tôi sinh ra ở một vùng quê, nhà nghèo lắm, là con thứ 8 trong gia đình. Tuổi thơ tôi lớn lên tự nhiên như cây cỏ. Tôi thích làm bác sĩ từ khi chưa đi học vỡ lòng. Tôi nhớ rằng tất cả đám ma ở quê hồi ấy tôi đều lân la đến xem vì sao họ chết. Có người thì bị chó dại cắn, cái chết nhìn một lần mà không quên biểu hiện bệnh, người thì có cái nhọt ở bẹn cũng chết. Tôi thắc mắc lắm vì mình trẻ con bị đầy mụn mà có chết đâu...

Tôi hỏi cha mẹ không ai cho tôi câu trả lời thuyết phục. Tôi quyết học y từ đây để tìm hiểu, hy vọng cứu sống người. Thời đó ở quê không mấy người đỗ đạt y ngay từ năm đầu, có người thi 3-4 lần mới đỗ nên tôi biết phải cố gắng học lắm. Tôi đã nỗ lực như vậy suốt các năm phổ thông và may mắn đỗ Đại học Y Hà Nội ngay lần đầu. Thi xong đại học tôi nặng 40 kg, cao 1,54 m. Tập quân sự xong, ăn cơm nhà bếp 2 suất mỗi bữa, 2 tháng sau nhập học tôi béo lên 47 kg. Vậy nhưng khi tốt nghiệp, tôi còn 37 kg mà không hề bị bệnh gì.

Trong thời gian học đại học, lúc nào tôi cũng bị áp lực phải học lấy điểm cao vì lúc ấy bắt đầu có một số bạn phải đóng học phí, cứ hết một học kỳ là xét lại. Nhà nghèo mà phải đóng học phí thì chỉ có về quê. Tôi chẳng dám yêu ai suốt 4 năm đầu đại học, đến năm thứ 5 có một anh gia đình cũng nghèo như nhà mình, cũng chịu khó học hành thì hẹn hò, cũng cho anh ấy đi trực, đi học cùng để hiểu về nghề của mình. Anh ấy có vẻ thích, tự hào về công việc của người yêu, cũng thấu hiểu... Thế là yêu, sau 4 năm nữa thì cưới, tình đầu cũng là tình cuối, chồng tôi giờ đó. Nghĩ đến giờ tôi vẫn xót xa.

Hình ảnh minh họa chia sẻ từ báo Dân trí

Ra trường, tôi về quê xin việc, tưởng về quê là dễ, nhưng họ bảo không có chỉ tiêu, ấy thế mà cứ thấy cử y sĩ đi học chuyên tu lên bác sĩ để làm, còn bác sĩ xịn thì không nhận. Tôi lang thang làm các kiểu để kiếm tiền nuôi thân, luôn đau đáu là sẽ xin làm bác sĩ. Tôi làm không lương gần 3 năm thì được ký hợp đồng, sau 8 tháng nữa thì vào biên chế. Trong đó có 6 tháng liền cả ngày chỉ ăn bữa tối ở nhà chồng, còn bữa sáng nhịn, bữa trưa là một nắm cháy cơm nhà bếp. Mà phải ý tứ, đợi người ta bán hết cơm rồi ra xin cháy, kiểu thích ăn cháy nên xin, chứ ai biết khổ thế thì xấu hổ, rồi sợ người ta không giúp mình vào làm vì mình nghèo thế.

Trong thời gian làm không lương, ai thuê gì tôi làm nấy, nhịn ăn, nhịn mặc, chẳng gặp bạn, sợ đám cưới mời... Mọi người sẽ hỏi tôi sao không xin chồng tiền lúc khó khăn thế. Xin thưa, anh ấy cũng nghèo, mà còn phải lo cha mẹ, con, mình đam mê làm bác sĩ nhưng cũng là ích kỷ khi đẩy gánh nặng cơm áo cho chồng. Chồng cũng không muốn vợ làm bác sĩ, muốn vợ làm nghề khác, làm giờ hành chính bình thường không đi trực. Thế là cãi nhau suốt, suýt bỏ nhau.

Đi trực thì mang con gửi bố mẹ đẻ trông, về sau ông bà đi vắng thì ôm con theo đến bệnh viện, biết là sai nguyên tắc mà vẫn phải làm thế. Con ngủ trên giường, mẹ ra khám cấp cứu bệnh nhân. Con ngủ mê ngã lăn xuống đất chảy cả máu mồm, sưng u đầu, hôm sau về chồng xót con lại mắng vợ. Những năm tháng ấy sống trong nhà mà cứ luôn cúi mặt, thấy mình vô tích sự, kiếm ít tiền chẳng có tiếng nói... Buồn...

Tính đến giờ ngoài 6 năm học đại học thì mình đi học tập trung, liên tục khoảng 5 năm nữa. Mà đi học thì chỉ có lương cứng, mất hết phụ cấp ngành 40% nên biết thân phận kiếm tiền ít thì phải tiết kiệm. Tôi làm hết việc nhà, tự dạy con học chứ không dám đi thuê. Cũng định làm phòng khám tư nhưng lo vừa thuê nhà, đi học, chăm con liệu có kham nổi không, hay là lỗ vốn. Mà cái vụ làm tư ngoài khả năng chuyên môn thì cũng cần may mắn thì mới thành công.

Bây giờ, tôi gần 43 tuổi rồi, không nghèo như xưa nhưng cũng không giàu, chắc là hơn cái thời đói khổ ở quê thôi. Niềm vui duy nhất của nghề là chữa được bệnh cho người thân, cho nhiều người bệnh nhưng cũng có bệnh nhân hoặc người nhà quá đáng, tuy ít. Giờ buồn thì cũng chẳng thay đổi được gì nghề đã chọn nữa. Tôi không biết ai làm bác sĩ mà giàu, chứ bạn học đại học y cùng tôi thì cũng chỉ làng nhàng về thu nhập thôi. Đứa nào bỏ đi làm buôn thuốc thì còn khá, chứ làm bác sĩ thì như tôi đây tự nhận thấy mình chưa trọn vẹn với gia đình, con cái. Thế nên con trai đầu không thích y, mình chẳng khuyến khích.

Nó nói con không muốn con con nó khổ như con ngày xưa. Còn chồng mình thì mình không dám trách vì anh ấy phải lo làm kinh tế cho mình được đam mê nghề là may rồi, chồng mắng cũng phải chịu. Nếu có kiếp sau nhất định mình không làm bác sĩ nữa. Các bạn nào là nữ làm bác sĩ thì phải được bạn đời thấu hiểu, chia sẻ không thì cực lắm. Chồng tôi khi yêu cũng hiểu, chia sẻ đấy, nhưng đến lúc sống cùng chắc thấy cực quá, làm khổ lan sang người ta nên người ta nản. Đừng tưởng làm bác sĩ mà sướng nhé.

 

Nguồn Báo Vnexpress.net

Họ tên*
Email*
Bình luận*
6/6/2017 6:51:54 PM

Ý kiến của bạn

6/6/2017 7:00:03 PM

K sướng ti nào

6/6/2017 9:51:37 PM

Sau này con cái mình mình cũng chẳng cho nó theo nghề y. Vất vả, bạc bẽo lắm. Cứu người suốt bao năm tháng chẳng ai biết nhưng chỉ cần 1 lỗi nhỏ thì ầm ĩ tới tất cả mọi ngóc ngách 😂😂. Họ chỉ chăm chăm vào cái sai trái cái xấu của nhau thôi.

6/6/2017 10:07:03 PM

Ý kiến của bạn

6/6/2017 10:07:58 PM

Thấy cái vẻ bề ngoài ai cũng cho là cao quý, nhưng bên trong cái cao quý đó là đầy uất ức. Làm tốt thì k sao? Chứ sai sót nhỏ là thấy cái cảnh!!! Khổ trăm bề😂😂

6/7/2017 7:46:27 AM

Đúng quá bạn ạ cảm ơn bạn đã thay mặt nghành y nói lên sự thật mình cung bác sĩ ba chìm 7 nổi như bạn nói không sai

6/7/2017 8:43:32 AM

Ý kiến của bạn

6/7/2017 9:14:49 AM

Ha.nge bun ju lam.sao cuoc song cag hien dai thi cai nghanh cuu mag ngui nhu chug ta thi cag bi đối sử tệ bạc haz

6/7/2017 9:37:33 AM

Doi bac lam ban bs bay gio tua ong va xedap..nhu lam. Bao nhieucong suy tin bac bo rahoc hanh de rúc lay cai ngheo.kho..Dai chang co ngay nao vui

6/7/2017 11:17:43 AM

Nganh y no cuc ma no bac beo???chua nganh nao bac beo nhu nganh y!!!

Thanh Thủy
6/7/2017 11:24:41 AM

Ông thầy tôi năm nay 83 tuổi đang nằm chờ 1 đên 5 ngày nữa chết vì căn bệnh hiểm nghèo. Tôi năn nay 33 năm trong nghề y. cách đây 3 hôm tôi nói với thầy kỷ niêm cách đây 33 năm lần đầu gặp thầy thầy nói : NGÀNH Y BẠC LẮM CON Ạ. bây giờ tôi và thầy vẫn thấy đúng.

6/7/2017 12:11:04 PM

Ý kiến của bạn

6/7/2017 1:06:47 PM

Chị nói đúng chọn một cái nghề mà giờ ko ai tôn trọng mình cả. Tiền ko có danh dự thì bị vùi dập. Những đã chọn rùi đanh phải theo. May mà con mình còn nhỏ ko biết ai dạy mà cũng biết bảo ko bao giờ theo nghề của bố mẹ vì chăng thấy bố mẹ mấy khi ở nhà mà chẳng có tiền .

6/7/2017 1:13:27 PM

đúng thế các pác ạ em đây cung trong ngành khổ lắm chứ không phải vừa đúng là sau này con cái chọn nghề gì thì chọn chứ chọn nghề y la em không cho đâu các pác ạ

6/7/2017 1:36:37 PM

Vât vả căng thăng. Mệt lắm...bao giờ cho hêt..

6/7/2017 4:25:50 PM

Bài của bạn viết hoàn toàn thực tế. Mình cũng là nữ bác sĩ, hoàn toàn cảm thông với bạn.Đây là tình trạng chung của ngành y hiện nay.

6/7/2017 5:03:07 PM

Chị nói đúng chọn một cái nghề mà giờ ko ai tôn trọng mình cả. Tiền ko có danh dự thì bị vùi dập. Những đã chọn rùi đanh phải theo. May mà con mình còn nhỏ ko biết ai dạy mà cũng biết bảo ko bao giờ theo nghề của bố mẹ vì chăng thấy bố mẹ mấy khi ở nhà mà chẳng có tiền .

6/7/2017 5:12:53 PM

Chị nói đúng chọn một cái nghề mà giờ ko ai tôn trọng mình cả. Tiền ko có danh dự thì bị vùi dập. Những đã chọn rùi đanh phải theo. May mà con mình còn nhỏ ko biết ai dạy mà cũng biết bảo ko bao giờ theo nghề của bố mẹ vì chăng thấy bố mẹ mấy khi ở nhà mà chẳng có tiền .

6/7/2017 5:15:25 PM

Chị nói đúng chọn một cái nghề mà giờ ko ai tôn trọng mình cả. Tiền ko có danh dự thì bị vùi dập. Những đã chọn rùi đanh phải theo. May mà con mình còn nhỏ ko biết ai dạy mà cũng biết bảo ko bao giờ theo nghề của bố mẹ vì chăng thấy bố mẹ mấy khi ở nhà mà chẳng có tiền .

6/7/2017 5:17:23 PM

Chị nói đúng chọn một cái nghề mà giờ ko ai tôn trọng mình cả. Tiền ko có danh dự thì bị vùi dập. Những đã chọn rùi đanh phải theo. May mà con mình còn nhỏ ko biết ai dạy mà cũng biết bảo ko bao giờ theo nghề của bố mẹ vì chăng thấy bố mẹ mấy khi ở nhà mà chẳng có tiền .

6/7/2017 5:18:22 PM

Chị nói đúng chọn một cái nghề mà giờ ko ai tôn trọng mình cả. Tiền ko có danh dự thì bị vùi dập. Những đã chọn rùi đanh phải theo. May mà con mình còn nhỏ ko biết ai dạy mà cũng biết bảo ko bao giờ theo nghề của bố mẹ vì chăng thấy bố mẹ mấy khi ở nhà mà chẳng có tiền .

6/7/2017 6:32:09 PM

Ban dung vi la bs phai cuu nguoi chu ko phai de lam tien sminh cung la bs mạ ko theo kieu ho cung bi vut ra gio ho lam ko luong tam

6/7/2017 10:00:21 PM

Chuẩn.con mình sau này cũng phải định hướng nghề khác thui.nghề y bạc bẽo lắm-vất vả thì khỏi nói😔😔😔

6/7/2017 10:00:48 PM

ban noi dung k sao mot chut nao va o cho nao! con om dau me k cham duoc con ma cham nguoi ta bẹnh , "con oi me kho chiu chac me benh cho nao roi""hom nay con dang truc thoi me cho sang mai con ve xem sao"troi oi co dau k chu? nhung duoc co may ai hieu dau?

6/7/2017 10:02:14 PM

Like cho câu : Nếu có kiếp sau tôi Sẽ không chọn nghề Y " Bởi cái nghề này nó bạc bẽo lắm , ngta khỏi thì mình khỏe mà người ta có sao thì lên báo ngay . Nếu đc lựa chọn 1 lần nữa tôi Sẽ không chọn nghề này , cái nghề làm dâu trăm họ , cái nghề mà ai cũng có thể chửi được

6/8/2017 8:19:49 AM

Thôi bạn ơi cố gắng lên nghề đã chọn mà

6/8/2017 4:32:19 PM

Ý kiến của bạn

6/8/2017 5:59:04 PM

Ý kiến của bạn

6/8/2017 7:12:19 PM

Ý kiến của bạn

6/8/2017 10:26:16 PM

Ý kiến của bạn

6/9/2017 10:22:05 AM

Ý kiến của bạn

6/9/2017 10:22:05 AM

Ý kiến của bạn

6/10/2017 10:01:19 AM

di hk vat va kho so bao nhieu nam cuoi cubg ve xjn viec bảo k ci tien thi dung xin nua.ma co tien chua chac da xin dc.xa hoi cang ngay cang chan.danh phai cat bag di di lm cong nhan.

6/10/2017 12:32:26 PM

triệu like.

6/12/2017 11:01:39 AM

Đâm lao thì phải theo lao chứ biết phải làm sao ạ

phamsu
7/8/2017 10:38:39 AM

Dù sao bạn còn hơn các bác sỹ tuyến xã đấy ,gần bà con không nhiệt tình còn bị trách móc,muốn học cũng chẳng có điều kiện trừ những ai biết vào mạng tham khảo ,học lên là tìm cách chuyển đi nơi khác lên tuyến trên ngay

7/9/2017 4:18:16 PM

Đã mang cái nghiệp vào thân Thì đừng trách lẫn trời gần trời xa Cứu người phúc đẳng hà sa Mai sau con cháu chắc là sẽ hơn Giờ không oán trách giận hờn Trăm năm ai muốn vuông tròn mặc ai Docteur nghiêm

10/10/2017 8:10:20 AM

Chuẩn

10/10/2017 8:13:29 AM

Cái nghề ko làm cho ngta cao quý cũng ko làm cho phận ngta bạc bẽo :) Mà người làm nó khiến nó đi theo nhiều hướng khác nhau :)

10/10/2017 7:18:04 PM

Do la do so bs pue toi chi 10nàm co nha lau xe hoi con hoc truong puoc te

10/10/2017 11:09:07 PM

Em học điều dưỡng nhưng mãi vẫn không xin được việc, cũng buồn và thất vọng nhiều lắm ạ. Hiện giờ em đang làm trái ngành nhưng có phần ổn định. Nếu em theo nghề không biết em sẽ như thế nào.

10/11/2017 10:45:03 PM

Toi dang cam thay bat man voi nghe va khi doc bai viet nay toi gan nhu muon khoc ! Thuong cho cai nghe cao quy ma moi nguoi cu tuong. Chua ke nhung va cham cuoc song bat tai nhung duoc thang tien, co tien ko the thi tieu ...bac qua doi

11/28/2017 11:43:06 AM

Ý kiến của bạn

11/28/2017 3:02:23 PM

Biết rằng nghề này bạc bẽo , hết rên quên thầy , nhưng dù sao cứu người vẫn hạnh phúc ,lại có kiến thức lo gia đình, bây giờ bs hiếm lắm , các BV tuyến huyện rất cần các bs giỏi có thể trải thảm moi về

11/28/2017 7:24:01 PM

Bạn đã sai rồi nếu bạn cho là nghề y bạc bẽo vậy, không giàu lên, sao bạn không nghĩ mình làm nghề này để có kiến thức cứu người, giúp họ hành gia đình hay chính gia đình mình về vấn đề sức khỏe "tiền không mua được sức khỏe " đâu bạn ạ, một người thầy thuốc thật sự hạnh phúc khi cứu giúp được mạng người, không phải giàu có là hạnh phúc đâu. Còn vấn đề sinh viên thì học y rất cực và lâu ra trường hơn các trường khác vì nghề y là liên quan tính mạng chứ không giản đơn, học đàng hoàng thì chắc chắn sẽ có một kiến thức vững mạnh khi ra đời. Tôi chỉ muốn nói ai muốn học nhẹ nhàng mà ra đời dễ sớm làm giàu thì đừng học y nhưng nếu muốn được hạnh phúc thật sự với chất xám của mình thì phải chịu khó.

OuoW1
2/16/2018 8:36:12 PM

xTCCbI http://www.LnAJ7K8QSpfMO2wQ8gO.com

dv2
dv3
dv3
dv4
dv6
 
 
 
Thiết kế website